Không đơn giản là một loại lan huệ, củ Lemon Lime này còn là một câu chuyện buồn, nhưng cũng là một kí ức đẹp với tôi, câu chuyện về một người hàng xóm, một người anh tốt ...
Nó là củ không có lá, to nhất kia. Anh đã cùng tôi đi mua vào một ngày cuối năm 2013. Sau khi anh kết thúc công việc trên Bắc Giang, quay về Nam Định và trên đường về ghé qua Hà Nội thăm tôi.
Hôm đó, chúng tôi đã đi bộ từ đầu đường Xuân Diệu, qua Đặng Thai Mai để lấy củ, rồi đi bộ vào tận phủ Tây Hồ chơi ...
Bông hoa đầu tiên nở ngày 4/2, trùng vào ngày sinh nhật của tôi. Tôi vui lắm. Tôi mang khoe anh. Anh khen đẹp, lạ.
Niềm vui chưa được bao lâu, bỗng chốc, ngay ngày hôm sau vì một tai nạn anh đã bỏ lại tất cả để ra đi một cách đột ngột ... Hụt hẫng, đau đớn là những cảm giác tôi đã và đang trải qua. Cuộc đời thật nghiệt ngã!
Nhà anh ngay đối diện nhà tôi, là hàng xóm từ khi tôi chưa sinh ra, anh sinh năm 91, tôi 95. Chênh lệch không nghiều nên từ bé 2 anh em đã chơi thân. Hơn nữa, cả 2 nhà đều đi lên từ khó khăn nên thân thiết không thua kém họ hàng ruột thịt, đúng nghĩa "Tắt lửa tối đèn có nhau". Bởi vậy tôi và anh đã có biết bao kỉ niệm, tất cả đều là kỉ niệm đẹp, chưa 1 lần anh làm tôi buồn, anh hiền lành, tốt bụng, luôn nhường nhịn ... kỉ niệm nhiều tới nỗi ở bất cứ đâu, bất cứ chỗ nào cũng làm tôi nhớ đến, đặc biệt là khi bông Lemon Lime này ...
Dẫu biết sinh tử là điều không thể tránh, nhưng hoa hẵng còn xanh ...
Người ra đi nhẹ bẫng như chẳng còn gì, nhưng người ở lại vẫn phải sống. Chỉ trách cuộc đời thật oái oăm, nó đem đến cho con người bao nỗi bất hạnh bất ngờ và khủng khiếp. Một người ra đi và nỗi đau để lại lớn quá, lớn đến mức tưởng chừng không bao giờ qua được...
Tất cả cũng sẽ ổn, chỉ là không biết mất bao lâu thời gian ...
Niềm vui chưa được bao lâu, bỗng chốc, ngay ngày hôm sau vì một tai nạn anh đã bỏ lại tất cả để ra đi một cách đột ngột ... Hụt hẫng, đau đớn là những cảm giác tôi đã và đang trải qua. Cuộc đời thật nghiệt ngã!
Nhà anh ngay đối diện nhà tôi, là hàng xóm từ khi tôi chưa sinh ra, anh sinh năm 91, tôi 95. Chênh lệch không nghiều nên từ bé 2 anh em đã chơi thân. Hơn nữa, cả 2 nhà đều đi lên từ khó khăn nên thân thiết không thua kém họ hàng ruột thịt, đúng nghĩa "Tắt lửa tối đèn có nhau". Bởi vậy tôi và anh đã có biết bao kỉ niệm, tất cả đều là kỉ niệm đẹp, chưa 1 lần anh làm tôi buồn, anh hiền lành, tốt bụng, luôn nhường nhịn ... kỉ niệm nhiều tới nỗi ở bất cứ đâu, bất cứ chỗ nào cũng làm tôi nhớ đến, đặc biệt là khi bông Lemon Lime này ...
Dẫu biết sinh tử là điều không thể tránh, nhưng hoa hẵng còn xanh ...
Người ra đi nhẹ bẫng như chẳng còn gì, nhưng người ở lại vẫn phải sống. Chỉ trách cuộc đời thật oái oăm, nó đem đến cho con người bao nỗi bất hạnh bất ngờ và khủng khiếp. Một người ra đi và nỗi đau để lại lớn quá, lớn đến mức tưởng chừng không bao giờ qua được...
Tất cả cũng sẽ ổn, chỉ là không biết mất bao lâu thời gian ...









Chị rất xúc động khi đọc câu chuyện của em. Mong em sớm vượt qua nỗi đau này.
Trả lờiXóa